Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Tìm kiếm

Kết quả tìm kiếm

Đây là website văn chương do một nhóm người yêu thích văn học chung sức chung lòng đầu tư nhằm mục đích tôn vinh Văn Thơ Việt, góp phần giữ lửa những tâm hồn thi ca Việt Nam...
Tái bản lần 4 Cảm ơn Đảng và quân đội đã rèn luyện, dưỡng dục nên người sỹ quan đức tài đặc biệt này. Có vậy chúng ta mới có một tác phẩm nhân văn đậm đà bản sắc Việt, trong thời hiện đại. ...Tuyệt tác trường tồn trong cuộc sống Văn chương hiện diện giữa nhân sinh...
Có phải bao nhiêu vẻ đẹp của trăng Cụ đem vào trang viết Cho nàng Kiều Đến nỗi hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh
Nguyễn Minh Trọng Đường Luật Việt Nam Chi Hội Thái Nguyên.
Cô kia cô kỉa cô kìa Người xinh như thế cái kia thế nào? Người xinh cái ấy cũng xinh Giống miệng của mình nó cũng có ria!
Gấp lại cuốn truyện thơ: Thúy Lan của tác giả Lê Hữu Bình, trong lòng tôi cứ canh cánh lên hình tượng nhân vật chính: Người con gái tài sắc, nhân hậu phải bươn trải với cuộc đời đầy sóng gió...
Buồn của những giọt mưa tan trong biển lớn Xóa nhòa hình hài Hóa kiếp chớp bể Buồn ơi...
Không phải ngẫu nhiên mà Nhà xuất bản Phụ Nữ trân trọng, trang trí bìa và ma-két rất đẹp rồi cho xuất bản tập “Bữa tiệc Ly”...
Trần Tá - Hội VHNT Vĩnh Phúc
Vườn xuân thưa thớt bước chân Ngổn ngang hoài niệm viết vần thơ trao Tiết xuân rộ thắm vượn đào Giờ đây vắng bặt ai vào… “chúc xuân”.
Bằng ngọn bút tài hoa, thông minh vốn sẵn tính trời, những vần thơ chín nẫu lòng người của anh, đã khắc họa nên một mẫu phụ nữ tuyệt vời trong thời hiện đại...
VÀO VƯỜN THƠ DƯƠNG KINH CHỌN TRÁI CÂY, BẦY MÂM NGŨ QUẢ
Hôm nay Hoàng "Cóc tía’ theo con đường tắt để về nhà vì biết giờ này bố sắp về rồi. Tan lớp nó còn cố nán lại đá thử quả bóng mới toanh của thằng Nga nên bây giờ mới cuống quít tít mù. Ngó trước ngó sau rồi nó quyết định chạy tắt qua khu công viên bỏ hoang...
Văn Bạn Văn 1 là tập sách tập hợp 38 bài, bao gồm những bài nhận định, đánh giá, những bài ký, đò đưa, chân dung, truyện ngắn của 34 tác giả đến từ mọi miền của đất nước...
Đêm Nguyên tiêu trăng đứng lặng giữa trời Em đứng đợi trong vắt dòng khuya vắng...
Mưa thả bụi xuân theo gió bay Xuống cùng ai, đọng ướt vai gầy Thẹn thùng nàng nép sau khung cửa Ngơ ngẩn tôi chờ trước gió lay...
Đào Trường San - Sinh quán: Quảng Trị - Kỹ sư Hóa học - Cử nhân Kinh tế - Hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh - Hội viên Hội Nhạc sĩ TP. Hồ Chí Minh.
Tôi có cơ duyên được biết, rồi thân gần với website: vanthoviet.com là nhờ nhà thơ Trần Mai Hường. Khoảng cuối năm 2010 chị điện, nói tôi gửi chùm thơ để giới thiệu trên trang mà chị đang tham gia quản trị...
Chiều cuối năm thiếu thừa ai tính Trên nẻo đường tất tả ngược xuôi Tìm kiếm nhành mai về chưng tết Vui cửa nhà - ta thêm tuổi ta.
Chiều cuối năm, quán ven sông nhuốm màu nắng vàng xuân rưng rức. Ở phía xa kia, dòng Vàm Cỏ hoang hoãi những lục bình xanh, tím, trôi uể oải về phía hạ lưu. Màu hoàng mai chợt bừng trong mắt...
Đã hơn cái Tết em đi xa Còn mỗi một mình một bóng ta Con cháu sum vầy - Em sương khói Xuân này buốt lạnh thấm tràn da.
Mới vừa thay một khắc mùa Đã ăm ắp nõn những ngơ ngẩn chồi Phút linh diệu. Tiếng chuông rơi Chạm trần gian. Động tâm người. Bừng xuân.
Thanh Hải tên thật là Phạm Bá Ngoãn, sinh ngày 4 tháng 11 năm 1930. Quê ở Hương Điền, Thừa Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1878 ).
Cạn ly rượu rắn họa thơ Đường Đón Quý Tỵ nồng ấm tới xương! Mỗi vận chẳng phùng mang hổ chúa Từng từ nào chạm nọc xà vương...
Quý Tỵ vui xuân chúc họ Đường Ra nhiều bài xướng rắn ngang xương Mò từ chính xác như đeo kính Ẩn ý thâm sâu tựa lục vương...
Bầu trời chưa bóng mây xanh Đôi chim về đậu trên cành mùa đông Xuân này em có về không Hình như sông núi chờ trông em về
Sắc Xuân -09/02/2013
Sắc gì trong nắng lưa thưa Nhộm hồng vạt áo ngày xưa em tìm Bao năm lấy mộng làm kim Thời gian làm chỉ khâu tim thuở nào
Cội mai mới chớm nụ đầu Người sao đã vội về đâu hỡi người! Xuân này biết có thắm tươi Hay eo xèo vĩnh biệt người tài hoa...
Tôi không về quê ăn Tết. Khi quyết định như vậy, tôi buồn lắm, nhưng không thể nào khác hơn khi trong túi tôi không còn đủ một trăm thì lấy đâu ra tiền để đi tàu xe, mà tàu xe ngày tết không phải ít tiền, vậy chỉ còn cách nằm trong phòng trọ mấy ngày xuân, nhìn thiên hạ vui chơi mà lòng ủ rũ buồn?
Một nửa vầng trăng nấp cuối trời Trong chùm mây ửng kết vành nôi Ru tình ấm áp thơm vào mộng Vuốt trái thanh tao ngọt với đời...
Vương lòng miền nhớ Tam Sơn Cổng trời lộng gió…dập dờn sóng mây Nghe lòng thao thức…heo may Hồn đông đã chạm…thầm say má hồng!
Nắng và Em -09/02/2013
Trở về với nắng phương Nam Nghe lời biển gọi nồng nàn yêu thương Rì rào sóng hát trùng dương Ngập bờ cát trắng...vấn vương mơ màng!
“Những tâm hồn đồng điệu” gồm 20 truyện ngắn được viết với dung lượng khá nhỏ gọn, vừa vặn, như những lát cắt của cuộc sống. Nhưng sau cái kết của mỗi truyện, tác giả luôn đặt người đọc trong thế phải ngẫm nghĩ. Từ mỗi sự kiện, hoàn cảnh, số phận con người hết sức thân quen của đời thường, cho đến những chuyện hư ảo, dặt dìu ý niệm triết lí, và ngay cả trong bao niềm yêu rất đỗi lãng mạn, bay bổng của lứa đôi.
Đây là một website có thể giúp quý công ty quảng bá thương hiệu của mình vì lượng truy cập khá đông! Nếu quý công ty đồng ý quáng bá thương hiệu thì chúng tôi sẽ giới thiệu trên trang chủ (bên trái hoặc bên phải của website) hình công ty hoặc bản chụp trang web của quý vị kèm theo đường link dẫn đến trang website của công ty!
Vanthoviet.com là nơi bạn có thể vào xem những tác phẩm văn học (bao gồm: tin tức - sự kiện, thơ, văn, cảm nhận - phê bình, giai thoại làng văn, tư liệu nhà văn, thư viện tác giả, những đề thi, bài thi tham khảo, trang viết cho thiếu nhi…); đồng thời bạn cũng có thể tạo lập cho mình một trang blog riêng để lưu lại những tác phẩm của mình, chia sẻ cùng bạn đọc.
Theo kế hoạch, ngày 5/2/2012 (14 tháng Chạp Nhâm Thìn), tại Khuôn viên Bến Nhà Rồng (Bảo tàng Hồ Chí Minh – Chi nhánh TP. Hồ Chí Minh). Số 1 Nguyễn Tất Thành, Q. 4, TP. Hồ Chí Minh, Văn Thơ Việt.Com đã tổ chức trại thơ tham gia ngày thơ Việt Nam lần thứ X tại khu vực TP. Hồ Chí Minh.
Mỗi lần viết về một nhà thơ tôi thường rất lo lắng. Tôi rất dị ứng với bài bình theo lối “Tầm chương trích cú” rồi bình tán ban phát vài câu, một tí khen, một tí gợi ý gọi là...Thơ thực thơ không cần cái món điểm tâm lõng bõng nước ấy. Nó cần một sự thấu hiểu, chí ít là trình bày những thấu hiểu (dù chủ quan), sự thấu hiểu của phía được tặng với người đã lao lung sáng tạo.
MSDT 157 -21/12/2012
sinh ra từ rạ từ rơm lớn lên phiêu dạt muôn phương xứ người lang thang, lơ lửng khắp nơi cuối cùng rồi cũng về trời ....khói ơi!
MSDT 156 -21/12/2012
một lần và mãi mãi tia chớp sao vô tình cơn gió qua đời ai mùi hương còn vương lại
MSDT 155 -21/12/2012
Tình yêu anh mong manh Như màu xanh của lá Tình yêu anh hối hả Như sóng cả xô bờ
MSDT 154 -21/12/2012
Bấy giờ em của người ta Để anh ngơ ngẩn như ma hớp hồn
MSDT 153 -21/12/2012
Ngàn mây phủ mộng mê cùng tiến Hoa rũ phổi rừng nào sắc xanh
MSDT 152 -21/12/2012
Này xanh này đỏ đối nghịch sắc màu So lệch bước chân trên dưới Những quân cờ xô đẩy nhau tất tưởi Người với người hoài nghi bên nhau…
MSDT 151 -21/12/2012
Sá gì quán trọ trần gian Mấy khi gặp - Chỉ xin ban nụ cười . Cảm ơn anh – Cảm ơn đời Chút thăng hoa – Dẫu cho lời dối gian .
MSDT 150 -21/12/2012
Tôi xa quê,xa miền tây thương nhớ Đã bao mùa,nơi đất khách bơ vơ Quê hương tôi,một vùng trời thương nhớ Tôi đi đâu,tôi cũng vẫn nhớ về.
MSDT 149 -21/12/2012
Một năm không ra khỏi phố Thấy trời mây vẫn xanh cao Người vẫn đi về trước ngõ Biết đời vẫn cứ xôn xao
MSDT 148 -21/12/2012
Thế là tình đã vỡ tan Em đi nghiêng bóng chiều vàng liêu xiêu Thế là hết một mùa yêu Ta về gom nhặt bao điều dở dang
MSDT 147 -21/12/2012
Hôm nao tôi đến Thanh Đa Đường xa tìm đến, lạc quên lối về Thanh Đa sông nước bốn bề Người đi xa cứ nảo nề nhớ mong…
MSDT 146 -21/12/2012
Hết rồi năm tháng tuổi thơ Mẹ ru tôi ngủ à ơi nôi mềm Hết rồi chờ bóng trăng lên Có điện thắp sáng trăng còn nghĩa chi
MSDT 145 -21/12/2012
Cha như bóng cả để gương cho đời. Cha ơi con nấu xong rồi, bát cnh rau cải con mời Cha ăn
MSDT 144 -21/12/2012
Đà Lạt chiều nay sao mưa buồn đến thế Nhớ thương gì mà mắt vọng xa xăm? Mưa chiều nay cho lòng mình ngơ ngẩn Một mình em nói một mình em…
MSDT 143 -21/12/2012
Đói rằm Trăng lạnh gặm nát giấc chiêm bao Mùa ú ớ cơn mê
MSDT 142 -21/12/2012
Em đi trên con đường thu đầy lá Nắng rơi rơi xào xạc thảm vàng Ngơ ngẩn đếm bước chân buồn lữ khách Anh ở đâu giữa bát ngát mênh mang?
MSDT 141 -21/12/2012
Đất trời bắc cầu yêu từ lâu Nên dòng, bờ quấn nhau như thế Dòng chảy từ núi cao xuống bể Bờ bám theo để có sông sâu.
Vào một đêm cuối đông, mọi người bỗng choàng tỉnh khi nghe tiếng khóc, tiếng kêu cứu vang trời dậy đất.:”Cháy! Cháy!....Bớ làng xóm…cháy…nhà…!”
Tay và miệng xem chừng vỡ lẽ không còn hục hặc tranh giành công cán nữa và mọi việc dường như đã giải quyết ổn thỏa tiếp tục trả lại giấc ngũ say nồng cho lão chủ nhưng chưa biết đến bao giờ mới thức dậy.
Sầu thương nhành liễu ngẩn ngơ Niên này áo mới bao giờ mới xong?
Chỉ 32 câu thơ với thi ảnh sáng trong, cách diễn đạt giản dị, làm nên một bức tranh quê mùa đông. Bùi Ngọc Phúc đã gọi tên một nỗi nhớ không còn chỉ riêng anh. “Làng tôi mùa đông” là bài thơ xứng đáng sánh ngang mọi bài thơ hay viết về một vùng làng quê Bắc bộ!
Ta đi về bên ấy Núi trở và sông ngăn Đi một đời vẫn thấy Chỉ vầng trăng là gần …
xin hãy cười với cõi lòng chân thiện vì đâu đó trên dặm dài đất nước còn có những nụ cười trong thiểu năng, trong vô thức… xát vào tâm hồn của những kẻ tập làm người tiếng gắt gỏng lương tri!
Không có tác phẩm văn chương nào được đưa vào chương trình Ngữ Văn THCS mà tính hai mặt của nó lại rõ, phức tạp, nhiều phân vân trong giảng dạy như Chiếu dời đô của Lý Công Uẩn. Theo tôi nghĩ, chưa nên đưa bài Chiếu dời đô vào chương trình Ngữ văn ở bậc học này.
Ngủ mê gì lay mãi giấc chưa tan Chắc anh về …đang giữa giấc mơ sang Mùa mắc cạn bên thềm chiều tóc ngủ
MSDT 140 -16/12/2012
Căn nhà vắng bóng mẹ cha Tiếng con cu gáy ngâm nga điệu sầu Mẫu đơn thắm đỏ một mầu Đong đầy nỗi nhớ thẳm sâu vườn nhà.
MSDT 139. -16/12/2012
Nước dẫn ta vào Hương Sơn Gặp mùa Xuân chín xanh rờn cỏ cây
MSDT 138. -16/12/2012
Động phòng thu cho trời xanh heo may biêng biếc lá trút vàng
Em vừa khua vũng dỗi hờn Cho trầm tích buốt dưới cơn mưa buồn Khép lòng tù ngục ngọn nguồn Giữa tâm bão cuốn cho vuông vức khờ
MSDT 137. -16/12/2012
Sông Cầu, Như Nguyệt, sông trăng Chảy vào quan họ dung dăng lững lờ
MSDT 136. -16/12/2012
Con chợt thấy xao lòng Ứa lệ tuôn tràn mi Bất chợt mới nhận ra Hôm nay ngày 20-11
MSDT 135. -16/12/2012
Nhìn con lớn cha hạnh phúc biết bao Theo dòng nước hòa vào biển lớn Hướng bay lên bầu trời cao rộng Bay khắp phương trời theo đuổi ước mơ xanh
MSDT 134. -16/12/2012
Anh như đám cỏ dại khờ Còn em là cả khối thơ chắp thành Giá như ngày ấy tuổi xanh Em đừng gọi một tiếng anh ngọt ngào
MSDT 133. -16/12/2012
bát canh thơm thảo dâng Cha cho con phụ dưỡng cha già sớ hôm, đợ tay để rựa cha ngồi từng thìa cha nhấp ngậm ngùi khen ngon
MSDT 132. -16/12/2012
Từ tiên triệu tạ lỗi thề Lý-Cao-Xa vỡ tôi về tìm Tôi Chiêm bao núi lở sông bồi Hư vô vỗ giấc hồn người bỏ đi
Thế là cuối cùng mình cũng đã xuất ngoại, ông cay đắng khi rời máy bay. Đã chết tất cả những ham mê, hoài bão cùng ước mong đi đây đi đó ra ngoài biên giới. Làm người ai chẳng có thứ đó, chúng cũng đã nhen nhúm ở trong ông bao năm. Lúc này lại thấy cay đắng.
Ngậm ngùi con nước đìu hiu Qua sông gói cả hồn chiều mang theo Đường đời dẫm mãi hút heo Mình tôi chới với giữa đèo ngóng quê
Nếu quá vội vàng khi tận hưởng thành quả trong một thời đoạn, thì không thể có những sản phẩm nghệ thuật đúng nghĩa và lâu bền. Vì vậy mà con đường nghệ thuật thực sự là một thách thức về nhiều mặt với tất cả những ai dấn thân vì nó.
Vàng ơi, đừng nhé lẫn chìm Mặt trời vẫn rực niềm tin vàng ròng Đừng bao giờ hết ước mong Hãy nghe lời trúc mở lòng đón hoa
Tuổi hoàng hôn nắng tắt Bữa ăn nghẹn muối mè Ốm đau thân queo quắt Nhìn nỗi đời, ruột se!
Hai nhà chung giậu cúc tần Bên này bên ấy bảo gần mà xa! Bởi anh say "khói” mê "hoa” Sót con người ấy lệ nhòa mắt ai!
Cười đi Vụng một dấu ngày Cười đi Lã chã châu, mày Cùng rung
Nếu có một ngày Trái đất va chạm với những thiên thạch, tiểu hành tinh trong hệ mặt trời Em vẫn sẽ là em Với nồng nàn chất ngất
(Đọc tập thơ Trăng lạnh của Hồ Phong Tư, NXB Văn học 2012) Xin được mở đề bằng bài “Thơ lục bát” : Em đừng trách anh bao năm xa xứ Đi Tàu, Tây đâu kể hết nẻo đường Mà khổ thế, thơ vẫn “quê”, khổ thế ! Cứ chạm hồn lục bát lại buồn thương… (Hồ Phong Tư) Cứ ngỡ tứ thơ là những câu lục bát, nhưng không, cái hồn lục bát hay hồn dân tộc ăm ắp đầy trong tập thơ Trăng lạnh (NXB Văn học 2012) của Hồ Phong Tư...
MSDT 131. -11/12/2012
Lời ru khoan nhặt à ơi! Đưa con bay bổng khoảng trời ước mơ Vành nôi ru tiếng ầu ơ! Ngoại ru giấc Mẹ, bây giờ Mẹ ru
MSDT 130. -11/12/2012
Từ mùa nắng này em về nhà mới Học làm dâu, làm vợ rồi sinh con Thời con gái em xếp vào dĩ vãng
MSDT 129. -11/12/2012
đã bao năm rồi con xa cách nay con trở về lòng mẹ đất hồn thiêng mảnh đất này xưa kia thấm bao máu đỏ máu đồng bào, máu dòng tộc anh em
Xa quê chạnh nỗi cố hương Mẹ già một nắng hai sương mỏi mòn Tuổi đời thấm lạnh hoàng hôn Bếp hồng sẽ ấm ngày con trở về…
MSDT 128. -10/12/2012
Thôi Chạy nán lòng Nghe quá khứ luận tội lỡ làng Bạc phếch Men đời.
MSDT 127. -10/12/2012
Hỡi người ơi, có nghe không tiếng gió Vi vu thổi, đưa đẩy bản tình ca Trong gian tấc hình bóng ấy ùa về
MSDT 126. -10/12/2012
Gió thổi. Mùa thu, lá bay Sớm nay phi trường ngập nắng, Anh nhìn vòm trời cao rộng Mừng cho em biết bao nhiêu.
MSDT 125. -10/12/2012
Dốc Mộng Cầm bao tháng năm ngóng đợi Bóng người xưa sao đi mãi chưa về Hàng cau xanh chửa nguôi lời thề ước Người thương ơi! Có nhớ mau trở về…
MSDT 124. -10/12/2012
Chiều Xuân gió lộng Giàn bầu lủng lẳng trái Lũ ong bướm đi đâu ?
MSDT 123. -10/12/2012
Một bữa sáng đến cơ quan Anh thèm ngồi ghế đá Bởi chỗ đó em ngồi ngày hôm trước còn thơm
MSDT 122. -10/12/2012
Nghi ngút lửa chiều Ba Mươi …Tết Ngọn đèn mờ như mắt mẹ đăm chiêu Con ngồi khóc về những gì đã sống Và nghĩ về những cái mãi tin yêu…
Ôi quê tôi ! Bao tháng ngày xa ngái Nhớ lắm tiếng ơi à Lời ru của Bà cổ tích trắng màu mây
Từng trang sách mở ra cuốn hút mắt tôi phải đọc kĩ từng bài mới thẩm thấu hết cái tứ thơ của Bùa môi mà Thái An Khánh lựa chọn. Từ một bài hai câu: “mồ côi mẹ dạt chợ đời / mồ côi vợ trắng đêm cười dở xuân”*(mồ côi)* nếu anh có thể ngắt xuống dòng: “mồ côi mẹ/ dạt chợ đời// mồ côi vợ/ trắng đêm cười dở xuân” chính nhịp thơ 3/3 mạnh đau đáu cho hai phận người
Ngọn nến lặng thầm cháy giọt thành câu Thơ là những gì không trộn được vào nhau Thiêng liêng
MSDT 121. -08/12/2012
Nha Trang ngày về mùa thu lá đỗ Biển trời nhẹ ru - nhẹ ru Bao năm đợi chờ người em bé bỏng Bao năm dại khờ trở lại thu mưa
MSDT 120. -08/12/2012
Tôi yêu quê, yêu con người đất Việt Chân chất thật thà sâu nặng thủy chung Như biển xanh luôn đong dầy con nước Yêu hòa bình yêu độc lập tự do
“Ôi! thế là bà và ông đã thành người Thủ Đô – Hà Nội!” Đó là câu chào đầu môi mọi người khen ông bà lên thành phố trắng da và đẹp lão… Sau mỗi sáng gặp nhau đi bộ, gặp mặt Câu lạc bộ Thơ hoặc họp tổ dân phố…
Hoa tàn...hương sắc buồn rơi Câu thơ than thở giữa đời trắng - đen !
Sống ở vườn quê thật ấm lòng Hàng dừa rợp bóng, giếng khơi trong Chim khuyên ríu rít trên cây quất Con mực loanh quanh dưới gốc bòng
Trang 1/28: 1, 2, 3 ... 26, 27, 28  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top